Trump đã chuẩn bị những gì trước thượng đỉnh Mỹ-Trung

Trump huy động toàn bộ quyền lực của America Inc trước thượng đỉnh Mỹ-Trung
Trump huy động toàn bộ quyền lực của America Inc trước thượng đỉnh Mỹ-Trung

Nếu nhìn bề mặt, thượng đỉnh Mỹ-Trung là một cuộc gặp ngoại giao. Hai nguyên thủ ngồi xuống, bắt tay, nói về thương mại, AI, Iran, Đài Loan, thuế quan và những hợp đồng lớn. Nhưng nếu nhìn bằng con mắt của một desk phân tích địa chính trị, cuộc gặp này thật ra đã bắt đầu từ trước khi Air Force One hạ cánh xuống Bắc Kinh.

Elon Musk của Tesla, Tim Cook của Apple, Larry Fink của BlackRock, Stephen Schwarzman của Blackstone, Kelly Ortberg của Boeing, Brian Sikes của Cargill, Jane Fraser của Citigroup, Larry Culp của GE Aerospace, David Solomon của Goldman Sachs, Sanjay Mehrotra của Micron, Cristiano Amon của Qualcomm, và đáng chú ý nhất là Jensen Huang của Nvidia, người ban đầu có lúc được nói là không tham gia nhưng sau đó được xác nhận đã nhập đoàn trong chuyến đi.

Điều này làm cho sự kiện vượt khỏi khuôn khổ của một cuộc gặp Trump – Tập thông thường. Đây là cuộc gặp giữa hai hệ thống quyền lực: một bên là nhà nước Trung Quốc với năng lực điều phối công nghiệp, tài chính, thương mại và địa chính trị; bên còn lại là nhà nước Mỹ đi cùng các tập đoàn kiểm soát chip, AI, vốn, máy bay, nông sản, thanh toán, ngân hàng đầu tư và chuỗi cung ứng toàn cầu.

Nói đơn giản hơn, Trump không bay sang Bắc Kinh chỉ để nói chuyện thuế quan. Ông đang mang các “ngành then chốt” của Mỹ đặt lên bàn đàm phán.

Trump huy động toàn bộ quyền lực của America Inc trước thượng đỉnh Mỹ-Trung
Trump huy động toàn bộ quyền lực của America Inc trước thượng đỉnh Mỹ-Trung

Trump đã chuẩn bị những gì trước thượng đỉnh Mỹ-Trung

Mỹ không bước vào thượng đỉnh với Trung Quốc bằng một lời đề nghị thương mại bình thường. Mỹ đã chuẩn bị nhiều lớp sức ép cùng lúc. Có lớp là quân sự, có lớp là năng lượng, có lớp là công nghệ, có lớp là tài chính, có lớp là doanh nghiệp, và có lớp là chính trị nội bộ.

Nói dễ hiểu hơn, Trump không chỉ sang Bắc Kinh để nói rằng Trung Quốc hãy mua thêm hàng Mỹ. Ông đang mang theo một gói mặc cả rất lớn. Trong gói đó có Iran, Venezuela, Taiwan, chip AI, Boeing, nông sản, dầu mỏ, ngân hàng, Wall Street và các tập đoàn công nghệ lớn nhất nước Mỹ.

Xem thêm: Keir Starmer reset chính trị: “Cá Mập” Lập Tức Bán Tháo Gilt 30 Năm!

Mỹ đưa vấn đề Iran vào trung tâm thượng đỉnh Mỹ-Trung

Trước hết là Iran.

Thực ra, Iran không phải một hồ sơ riêng biệt nằm ngoài Mỹ Trung. Iran liên quan trực tiếp đến năng lượng, dầu mỏ, tuyến vận tải, trừng phạt và vai trò của Trung Quốc tại Trung Đông.

Các nguồn tin quốc tế cho biết thượng đỉnh Trump – Tập lần này có Iran, thương mại, AI và Taiwan trong chương trình nghị sự. Điều này cho thấy Mỹ đang muốn kéo Trung Quốc vào việc xử lý khủng hoảng Iran, bởi Bắc Kinh có quan hệ kinh tế và năng lượng rất lớn với Tehran.

Như vậy, Mỹ đã chuẩn bị bằng cách biến Iran thành một vấn đề mà Trung Quốc không thể đứng ngoài hoàn toàn.

Nếu Trung Quốc tiếp tục mua dầu Iran, Mỹ có thể siết mạnh hơn bằng trừng phạt. Nếu Trung Quốc muốn ổn định tuyến năng lượng, Bắc Kinh phải nói chuyện với Washington. Nếu Trung Quốc muốn Mỹ giảm căng thẳng công nghệ, họ có thể phải hỗ trợ một phần trong vấn đề Iran.

Có thể hiểu đơn giản là, Mỹ đang nói với Trung Quốc rằng: nếu anh muốn thương mại ổn định hơn, thì anh cũng phải có trách nhiệm trong các điểm nóng đang ảnh hưởng đến năng lượng toàn cầu.

Mỹ đánh trực tiếp vào dòng dầu Iran đi sang Trung Quốc

Điểm thứ hai là Mỹ không chỉ nói về Iran bằng lời nói. Mỹ đã có hành động rất cụ thể.

Ngay trước thượng đỉnh, Mỹ công bố thêm các lệnh trừng phạt liên quan đến việc vận chuyển dầu Iran sang Trung Quốc. Bloomberg cho biết Mỹ trừng phạt một nhóm thực thể và cá nhân liên quan đến hoạt động bán dầu Iran cho Trung Quốc, và thời điểm công bố là chỉ vài ngày trước khi Trump gặp Tập Cận Bình.

S&P Global cũng ghi nhận Mỹ đã mở rộng trừng phạt thứ cấp đối với một nhà máy lọc dầu lớn của Trung Quốc và một cảng dầu thô quan trọng ở Sơn Đông do liên quan tới giao dịch dầu Iran.

Đây là chi tiết rất quan trọng.

Mỹ đang nhắm vào điểm mà Trung Quốc rất nhạy cảm, đó là năng lượng. Trung Quốc là nước nhập khẩu dầu rất lớn. Nếu nguồn dầu Iran bị siết chặt hơn, Trung Quốc sẽ phải trả chi phí cao hơn hoặc phải tìm nguồn thay thế phức tạp hơn.

Mỹ có thật sự muốn làm Trung Quốc thiếu dầu không?

Không hẳn. Mỹ không nhất thiết muốn đẩy Trung Quốc vào khủng hoảng năng lượng ngay lập tức. Điều Mỹ muốn là khiến Bắc Kinh phải hiểu rằng Washington vẫn có khả năng làm cho chi phí năng lượng của Trung Quốc trở nên khó dự đoán hơn.

Trong đàm phán, đôi khi chỉ cần làm đối phương thấy rủi ro tăng lên là đã tạo được áp lực.

Mỹ dùng khủng hoảng năng lượng để đặt Trung Quốc vào thế phải thương lượng

Nhìn chung, vấn đề Iran không chỉ là chuyện chính trị. Nó còn là chuyện giá dầu.

Khi căng thẳng ở Trung Đông tăng lên, giá dầu và chi phí vận tải dễ bị đẩy lên. Điều này ảnh hưởng đến cả Mỹ, Trung Quốc, châu Âu và phần còn lại của thế giới. S&P Global nhận định thượng đỉnh Trump – Tập sẽ tập trung vào đình chiến thương mại mong manh, thương mại năng lượng và các vấn đề liên quan đến Iran.

Điểm thú vị là Mỹ cũng chịu rủi ro từ giá dầu cao. Nếu dầu tăng quá mạnh, lạm phát Mỹ có thể bị áp lực trở lại. Khi đó Fed khó nới lỏng hơn, thị trường tài chính cũng dễ căng thẳng hơn.

Như vậy, Mỹ không thể dùng Iran một cách quá thoải mái. Nhưng Trump vẫn có thể dùng Iran như một công cụ đàm phán.

Nói dễ hiểu hơn, Mỹ đang đưa Trung Quốc vào một cuộc trao đổi rất thực tế: nếu Trung Quốc muốn ổn định năng lượng và thương mại, Trung Quốc phải nhượng bộ ở một số hồ sơ khác. Có thể là mua thêm hàng Mỹ, hỗ trợ xử lý Iran, mềm hơn trong đàm phán thuế quan, hoặc chấp nhận một cơ chế thương mại có kiểm soát hơn.

Mỹ đưa Venezuela vào như một hồ sơ năng lượng phụ

Venezuela cũng là một phần đáng chú ý.

S&P Global cho biết đầu tư của Trung Quốc tại Venezuela và các thỏa thuận dầu đổi nợ có thể được nhắc đến trong thượng đỉnh. Điều này cho thấy Mỹ không chỉ nhìn Iran, mà còn nhìn cả các tuyến năng lượng khác có liên quan đến Trung Quốc.

Venezuela có ý nghĩa đặc biệt vì đây là một quốc gia dầu mỏ lớn tại Tây bán cầu. Trung Quốc từng có nhiều lợi ích ở Venezuela thông qua các khoản vay, đầu tư và cơ chế dầu đổi nợ.

Như vậy, nếu Iran là vấn đề năng lượng ở Trung Đông, thì Venezuela là vấn đề năng lượng ở Mỹ Latinh. Cả hai đều liên quan đến Trung Quốc ở những mức độ khác nhau.

Có thể hiểu đơn giản là, Mỹ đang rà lại những nơi Trung Quốc có lợi ích năng lượng bên ngoài châu Á. Khi Washington đưa các điểm này vào chương trình nghị sự, Bắc Kinh sẽ phải tính toán kỹ hơn về tài sản, dòng dầu và lợi ích của mình ở nước ngoài.

Mỹ mang các CEO lớn nhất sang để biến doanh nghiệp thành lực lượng đàm phán

Một phần chuẩn bị rất rõ của Mỹ là phái đoàn doanh nghiệp.

Trump không đi một mình. Ông đi cùng nhiều CEO lớn, trong đó có các lãnh đạo thuộc công nghệ, chip, tài chính, hàng không, nông nghiệp và công nghiệp. Barron’s ghi nhận đoàn có những cái tên như Jensen Huang của Nvidia, Tim Cook của Apple, Cristiano Amon của Qualcomm, Sanjay Mehrotra của Micron, cùng các lãnh đạo từ Citi, Goldman Sachs, BlackRock, Blackstone, Boeing, GE Aerospace và Cargill.

Điều này không phải chỉ để tạo hình ảnh đẹp.

Mỗi CEO đại diện cho một lợi ích cụ thể của Mỹ.

Nvidia đại diện cho chip AI.
Apple đại diện cho chuỗi cung ứng tiêu dùng.
Tesla đại diện cho xe điện và sản xuất công nghệ.
Boeing đại diện cho máy bay và công nghiệp hàng không.
Cargill đại diện cho nông sản và an ninh lương thực.
BlackRock, Blackstone, Citi và Goldman Sachs đại diện cho dòng vốn và tài chính toàn cầu.
Qualcomm và Micron đại diện cho bán dẫn, thiết bị và bộ nhớ.

Như vậy, Trump đang đưa cả hệ thống doanh nghiệp Mỹ vào cuộc đàm phán. Đây là cách nói với Trung Quốc rằng: nếu anh mở cửa hơn, anh có thể tiếp cận hàng hóa, vốn, công nghệ và doanh nghiệp Mỹ. Nhưng nếu anh không nhượng bộ, những cánh cửa này vẫn có thể bị kiểm soát chặt hơn.

Mỹ chuẩn bị hồ sơ chip AI rất kỹ

Trong toàn bộ phái đoàn CEO, Jensen Huang là một chi tiết rất đáng chú ý.

The Guardian và các nguồn tin khác cho biết CEO Nvidia Jensen Huang đã tham gia đoàn của Trump tại Trung Quốc, trong bối cảnh công nghệ AI và quan hệ công nghệ Mỹ Trung là trọng tâm lớn của chuyến đi.

Vấn đề ở đây không chỉ là Nvidia muốn bán thêm chip. Vấn đề là chip AI đã trở thành một trong những điểm nhạy cảm nhất của quan hệ Mỹ Trung.

Nếu Mỹ cho phép Trung Quốc tiếp cận chip AI mạnh hơn, Trung Quốc có thêm năng lực phát triển AI. Nếu Mỹ khóa quá chặt, Nvidia và các công ty Mỹ mất thị trường, trong khi Trung Quốc càng có động lực tự phát triển chip trong nước.

Vì vậy, Mỹ đang chuẩn bị một cơ chế rất khó. Không phải mở hoàn toàn, cũng không phải khóa hoàn toàn. Có thể là mở có điều kiện, bán có giới hạn, kiểm soát bằng giấy phép, hoặc đổi quyền tiếp cận công nghệ lấy nhượng bộ ở thương mại và địa chính trị.

Có thể hiểu đơn giản là, chip AI không còn là sản phẩm công nghệ thông thường. Nó đã trở thành một phần của thương lượng quyền lực.

Mỹ chuẩn bị hồ sơ Taiwan để giữ áp lực an ninh

Ngoài Iran và thương mại, Taiwan cũng là một hồ sơ Mỹ đã chuẩn bị sẵn.

AP cho biết thượng đỉnh có thể liên quan đến gói bán vũ khí cho Taiwan khoảng 14 tỷ USD, cùng với các vấn đề thương mại và công nghệ.

Đây là một thông điệp rất rõ.

Mỹ không muốn thượng đỉnh chỉ là cuộc nói chuyện về mua bán hàng hóa. Washington vẫn muốn nhắc Bắc Kinh rằng cạnh tranh an ninh tại khu vực Ấn Độ Dương Thái Bình Dương vẫn còn nguyên.

Nếu Trump muốn đạt thỏa thuận với Trung Quốc, tại sao lại giữ Taiwan trên bàn đàm phán?

Vì nếu bỏ Taiwan ra ngoài, Mỹ sẽ mất một công cụ gây áp lực rất lớn. Taiwan liên quan đến bán dẫn, địa chính trị, hải quân, đồng minh, Nhật Bản, Philippines và toàn bộ trật tự an ninh ở Đông Á.

Như vậy, Mỹ vừa đàm phán thương mại, vừa giữ áp lực an ninh. Đây là cách để Trump không bị xem là mềm yếu với Trung Quốc.

Mỹ chuẩn bị một cơ chế thương mại có kiểm soát

Một điểm nữa là Mỹ không quay lại tư duy thương mại tự do như trước.

Theo AP, một trong các nội dung được nhắc đến là khả năng tạo một cơ chế mới để ổn định quan hệ thương mại Mỹ Trung và hạn chế tác động tiêu cực từ chiến tranh thuế quan.

Nhìn chung, hướng đi của Mỹ không phải là mở cửa toàn bộ. Mỹ đang đi theo hướng thương mại có kiểm soát.

Có nghĩa là mặt hàng nào ít nhạy cảm thì có thể trao đổi nhiều hơn. Nhưng mặt hàng nào liên quan đến an ninh quốc gia, chip, AI, dữ liệu, quốc phòng hoặc công nghệ cao thì vẫn bị kiểm soát chặt.

Đây là điểm khác với giai đoạn trước.

Trước đây, Mỹ từng nghĩ thương mại có thể làm Trung Quốc thay đổi. Bây giờ, Mỹ không còn nghĩ đơn giản như vậy. Mỹ muốn giao dịch với Trung Quốc, nhưng không muốn Trung Quốc tiếp cận toàn bộ phần lõi công nghệ của mình.

Có thể hiểu đơn giản là, Mỹ vẫn muốn kiếm tiền từ Trung Quốc, nhưng không muốn giúp Trung Quốc mạnh lên ở những lĩnh vực có thể cạnh tranh trực tiếp với quyền lực Mỹ.

Mỹ chuẩn bị cả câu chuyện chính trị trong nước

Không thể bỏ qua yếu tố chính trị trong nước Mỹ.

Trump cần một kết quả có thể bán lại cho cử tri Mỹ. Kết quả đó có thể là Trung Quốc mua thêm máy bay Boeing, mua thêm nông sản, mở cửa hơn cho doanh nghiệp Mỹ, giảm căng thẳng thuế quan, hoặc chấp nhận một số nguyên tắc trong công nghệ và tài chính.

Đây là lý do Boeing, Cargill, BlackRock, Blackstone, Citi và Goldman Sachs xuất hiện trong đoàn.

Nếu có hợp đồng Boeing, Trump có thể nói về việc làm công nghiệp.
Nếu có hợp đồng nông sản, Trump có thể nói với nông dân Mỹ.
Nếu có tiến triển về chip, Trump có thể nói với giới công nghệ.
Nếu có mở cửa tài chính, Trump có thể nói với Wall Street.
Nếu có Iran hoặc Taiwan trong thông cáo, Trump có thể nói rằng ông vẫn giữ lập trường an ninh cứng rắn.

Như vậy, Mỹ chuẩn bị không chỉ cho cuộc gặp với Tập Cận Bình, mà còn chuẩn bị cho cách kể lại cuộc gặp đó với cử tri Mỹ.

Wall Street đi cùng Trump để làm gì?

Trong đoàn doanh nghiệp đi cùng Trump có các lãnh đạo từ Citi, Goldman Sachs, BlackRock và Blackstone. Đây không phải nhóm bán hàng hóa bình thường. Đây là nhóm đại diện cho dòng vốn, ngân hàng đầu tư, quản lý tài sản, private equity, tài trợ thương mại, M&A và khả năng đưa tiền tổ chức vào hoặc rút khỏi Trung Quốc. Barron’s ghi nhận nhóm tài chính này đi cùng với các CEO công nghệ, hàng không, nông nghiệp và sản xuất trong chuyến thượng đỉnh lần này.

Nói dễ hiểu hơn, nếu Nvidia, Apple, Tesla, Boeing, Cargill đại diện cho hàng hóa và công nghệ Mỹ, thì Wall Street đại diện cho tiền. Mà trong một cuộc đàm phán Mỹ Trung, tiền mới là phần quyết định cuộc chơi có đi xa được hay không.

Trump nói muốn Trung Quốc mở cửa hơn cho doanh nghiệp Mỹ. Nhưng với Wall Street, câu hỏi không phải chỉ là “Trung Quốc có nói mở cửa không”. Câu hỏi thật là Trung Quốc có cho ngân hàng Mỹ, quỹ Mỹ, công ty quản lý tài sản Mỹ và các hệ thống thanh toán Mỹ đi sâu hơn vào thị trường hay không.

Reuters cho biết các CEO Mỹ đang tìm kiếm lợi ích kinh doanh cụ thể từ thượng đỉnh Trump Tập, trong đó Mastercard và Visa muốn mở rộng hiện diện tại thị trường Trung Quốc, còn BlackRock nằm trong nhóm doanh nghiệp có các vấn đề khó xử tại Trung Quốc.

Thực ra, đây là một điểm rất lớn. Trung Quốc nhiều năm qua luôn muốn kiểm soát vốn rất chặt. Họ muốn vốn nước ngoài vào, nhưng không muốn mất quyền kiểm soát hệ thống tài chính. Wall Street thì ngược lại. Họ muốn thị trường đủ mở, quy định đủ rõ, lợi nhuận đủ hấp dẫn và quan trọng nhất là tiền vào được thì cũng phải ra được.

Như vậy, Wall Street đi cùng Trump để kiểm tra một điều: Trung Quốc có thật sự muốn dùng tài chính Mỹ để ổn định quan hệ với Mỹ hay không.

Wall Street đi để biến rủi ro Trung Quốc thành sản phẩm đầu tư

Nghe hơi lạnh lùng, nhưng đúng là như vậy.

Với Wall Street, căng thẳng Mỹ Trung không chỉ là rủi ro. Nó còn là cơ hội tạo sản phẩm, tạo giao dịch, tạo phí tư vấn, tạo deal M&A, tạo dòng vốn mới và tạo chiến lược phân bổ tài sản.

Nếu thượng đỉnh tạo ra tín hiệu hạ nhiệt, các quỹ có thể bắt đầu tính lại China exposure. Nếu có cơ chế thương mại mới, ngân hàng có thể tài trợ thương mại nhiều hơn. Nếu Trung Quốc mở thêm ngành tài chính, BlackRock có thể mở rộng quản lý tài sản. Nếu doanh nghiệp Mỹ được vào sâu hơn, Goldman Sachs và Citi có thể đứng giữa các thương vụ, phát hành, tư vấn và huy động vốn.

Có thể hiểu đơn giản là, chính trị tạo ra biến động, còn Wall Street biến biến động đó thành sản phẩm tài chính.

Wall Street có thật sự tin Trung Quốc không?

Chưa chắc. Nhưng Wall Street không cần tin tuyệt đối. Họ chỉ cần thấy xác suất cải thiện đủ lớn để mở lại một phần dòng tiền. Nếu rủi ro giảm từ rất cao xuống cao vừa phải, thị trường đã có thể định giá lại.

Wall Street đi để giúp Trump biến thỏa thuận chính trị thành thỏa thuận tài chính

Một thỏa thuận Mỹ Trung nếu chỉ có lời nói thì chưa đủ. Muốn nó thành thật, phải có vốn, hợp đồng, tài trợ, bảo lãnh, thanh toán, dòng tiền và ngân hàng đứng sau.

Ví dụ, nếu Trung Quốc mua thêm máy bay Boeing, cần tài trợ thương mại, bảo hiểm, ngân hàng, thanh toán và cơ chế giao dịch. Nếu Trung Quốc mở thêm thị trường tài chính, cần các định chế như Citi, Goldman, BlackRock, Blackstone vào vận hành. Nếu hai bên muốn giảm căng thẳng thương mại, phải có những kênh tài chính giúp doanh nghiệp hai nước giao dịch dễ hơn.

Như vậy, Wall Street đi cùng Trump vì họ là phần hậu cần tài chính của thỏa thuận.

Trump có thể tạo sức ép.
CEO công nghiệp có thể ký hợp đồng.
Nhưng Wall Street mới là nhóm biến hợp đồng đó thành dòng tiền.

Wall Street đi để bảo vệ tài sản và quyền lợi đã có tại Trung Quốc

Một lý do thực tế hơn là các tập đoàn tài chính Mỹ đã có lợi ích ở Trung Quốc. Họ không muốn quan hệ Mỹ Trung xấu đến mức làm các giấy phép, hoạt động, khách hàng và tài sản của họ bị kẹt.

BlackRock, Citi, Goldman Sachs và Blackstone không chỉ nhìn Trung Quốc như một thị trường mới. Họ còn nhìn Trung Quốc như một nguồn doanh thu, một nguồn khách hàng, một điểm phân bổ vốn và một mắt xích trong hệ thống tài chính toàn cầu.

Vì vậy, họ đi để nghe trực tiếp tín hiệu từ cả hai phía.

Nếu Washington cứng hơn, họ phải giảm rủi ro.
Nếu Bắc Kinh mở hơn, họ phải chuẩn bị sản phẩm.
Nếu hai bên chỉ nói đẹp nhưng không có thay đổi thật, họ phải giữ tiền ở trạng thái thận trọng hơn.

Nói dễ hiểu hơn, Wall Street đi để biết nên tăng vị thế, giữ vị thế hay giảm vị thế với Trung Quốc.

Wall Street đi để đọc thái độ thật của Bắc Kinh

Nhiều khi văn bản chính sách không quan trọng bằng thái độ trong phòng họp.

Wall Street rất giỏi đọc tín hiệu. Họ nhìn cách Trung Quốc tiếp đón, cách Tập nói về mở cửa, cách quan chức Trung Quốc nói về kiểm soát vốn, cách Bắc Kinh nhắc tới doanh nghiệp Mỹ, cách họ phản ứng với chip, Taiwan, Iran, thuế quan và các lệnh trừng phạt.

Các tín hiệu đó sẽ được chuyển thành báo cáo nội bộ, thành nhận định thị trường, thành chiến lược giao dịch, thành quyết định phân bổ vốn.

Có thể hiểu đơn giản là, họ đi để lấy tín hiệu gốc. Không chỉ đọc thông cáo. Không chỉ chờ báo chí. Họ muốn nhìn tận nơi xem Trung Quốc đang cần Mỹ đến mức nào, và Mỹ đang cần Trung Quốc đến mức nào.

Wall Street đi để xem có thể kéo dòng vốn quay lại Trung Quốc có chọn lọc hay không

Sau nhiều năm căng thẳng, nhiều nhà đầu tư quốc tế rất thận trọng với Trung Quốc. Vấn đề không chỉ là tăng trưởng. Vấn đề là rủi ro chính sách, kiểm soát dữ liệu, kiểm soát vốn, bất động sản suy yếu, tiêu dùng yếu hơn, dân số già hóa và căng thẳng với Mỹ.

Nhưng nếu thượng đỉnh lần này tạo ra một cơ chế ổn định mới, Wall Street sẽ không nhất thiết mua toàn bộ Trung Quốc. Họ sẽ mua có chọn lọc.

Có thể là tài chính.
Có thể là tiêu dùng cao cấp.
Có thể là công nghệ được Mỹ cho phép.
Có thể là công nghiệp xanh.
Có thể là các doanh nghiệp hưởng lợi từ thương mại Mỹ Trung hạ nhiệt.
Có thể là những tài sản đang bị định giá quá thấp vì nhà đầu tư quá lo lắng trước đó.

Tóm lại, Wall Street đi để tìm xem phần nào của Trung Quốc còn mua được, phần nào nên tránh, và phần nào có thể trở thành cơ hội nếu rủi ro chính trị giảm xuống.

Wall Street đi để giúp Mỹ giữ Trung Quốc trong hệ thống USD

Mỹ không chỉ cạnh tranh với Trung Quốc bằng hàng hóa hay chip. Mỹ còn cạnh tranh bằng hệ thống tài chính USD. Nếu Trung Quốc vẫn cần Wall Street, vẫn cần ngân hàng Mỹ, vẫn cần thanh toán quốc tế, vẫn cần nhà đầu tư Mỹ, vẫn cần thị trường vốn phương Tây, thì Trung Quốc vẫn chưa thể tách hoàn toàn khỏi trật tự tài chính do Mỹ dẫn dắt.

Đây là lý do sự có mặt của Wall Street rất quan trọng.

Mỹ có thể nói với Trung Quốc rằng: anh muốn vốn, muốn thị trường, muốn nhà đầu tư tổ chức, muốn doanh nghiệp toàn cầu tin tưởng, thì anh vẫn cần một mức kết nối với hệ thống tài chính Mỹ.

Như vậy, Wall Street không chỉ đi để kiếm tiền. Họ còn là công cụ giúp Mỹ giữ Trung Quốc trong quỹ đạo tài chính toàn cầu do USD chi phối.

Đây là điểm rất thực dụng. Mỹ có thể đánh Trung Quốc bằng công nghệ, nhưng cũng có thể giữ Trung Quốc bằng vốn.

Nhìn chung, Mỹ không đi vào thượng đỉnh bằng một đề nghị đơn giản. Mỹ đi vào bằng một cấu trúc sức ép rất rộng. Có chiến tranh, có dầu mỏ, có chip, có Taiwan, có CEO, có Wall Street, có nông sản, có máy bay và có tài chính.

Có thể hiểu ngắn gọn là, Trump muốn biến cuộc gặp với Tập Cận Bình thành một cuộc trao đổi rất thực dụng: Trung Quốc muốn ổn định thương mại và tiếp cận công nghệ Mỹ thì phải nhượng bộ ở những điểm Mỹ cần. Còn nếu Trung Quốc không nhượng bộ, Mỹ vẫn còn nhiều công cụ để làm chi phí của Bắc Kinh tăng lên.

Đây mới là phần Mỹ đã chuẩn bị trước thượng đỉnh. Không phải chỉ là ngoại giao. Đó là một hệ thống áp lực được sắp xếp trước, trong đó mỗi hồ sơ đều có thể trở thành một điểm mặc cả.

Vậy thì Tập đã chuẩn bị những gì? Hồi sau sẽ rõ….