Bigboy đang chuẩn bị gì cho thị trường thời hậu chiến (phần 1: giá dầu ra sao)

Thị trường hậu chiến: giá dầu ra sao?
Thị trường hậu chiến: giá dầu ra sao?

Giá dầu hạ nhiệt, chứng khoán hồi phục trở lại, trái phiếu được mua vào, còn USD không còn được gom mạnh như giai đoạn căng thẳng trước Epic Fury. Nếu chỉ nhìn qua các chỉ số chính, nhiều người có thể nghĩ rằng rủi ro đã giảm xuống, dòng tiền đã bình tĩnh hơn và thị trường đang quay lại trạng thái bình thường.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, những gì diễn ra trên bề mặt chưa chắc đã phản ánh đúng những gì bigboy đang âm thầm chuẩn bị phía sau. Dầu giảm, nhưng tồn kho nhiên liệu vẫn còn căng thẳng. Chứng khoán hồi phục, nhưng các doanh nghiệp hàng không vẫn phải huy động thêm vốn để chống lại chi phí nhiên liệu. Trái phiếu được mua vào, nhưng phía sau đó là những vị thế futures rất lớn của các quỹ đòn bẩy. Vàng không còn tăng nóng như trước, nhưng cũng chưa bị bán. Như vậy, có thể hiểu đơn giản là thị trường không thật sự “hết sợ”, mà chỉ đang đổi cách phòng thủ.

Sau chiến tranh Iran, câu hỏi quan trọng không đơn giản là Iran và Mỹ có ngừng bắn hay không, hay dầu có giảm thêm hay không. Câu hỏi lớn hơn là ai sẽ kiểm soát dòng năng lượng, tuyến vận tải, thanh khoản USD và thị trường trái phiếu trong giai đoạn hậu chiến. Bigboy đang bán cái gì, mua cái gì, giảm vị thế ở đâu, gom vị thế ở đâu, và họ đang chuẩn bị cho kịch bản nào mà phần lớn nhà đầu tư nhỏ lẻ chưa nhìn thấy?

Bài viết này sẽ đi vào những dấu vết đó. Không chỉ nhìn vào tin tức địa chính trị, mà nhìn vào futures dầu, vị thế trái phiếu, vàng, JPY, USD, doanh nghiệp hàng không, vận tải biển và dòng LNG. Vì nhiều khi, câu chuyện thật của thị trường không nằm ở tuyên bố hòa bình, mà nằm ở cách dòng tiền lớn âm thầm sắp xếp lại bàn cờ sau khi tiếng súng lắng xuống.

Xem thêm: Hồ Sơ Đen Asset Management Derivatives Forum: Cuộc Bắt Tay Chấn Động Của Phố Wall Nhằm “Dọn Đường” Đón Bão

Thị trường hậu chiến: giá dầu ra sao?
Thị trường hậu chiến: giá dầu ra sao?

Dầu giảm không có nghĩa là cú sốc dầu đã kết thúc

Sau chiến tranh Iran, tín hiệu đầu tiên làm thị trường chú ý là giá dầu giảm rất mạnh. Brent có lúc giảm khoảng 7,8% xuống quanh 101,27 USD mỗi thùng, còn WTI giảm khoảng 7% xuống quanh 95,08 USD mỗi thùng, sau khi thị trường xuất hiện kỳ vọng Mỹ và Iran có thể tiến gần một thỏa thuận. Nếu chỉ nhìn vào giá dầu, nhiều người sẽ nghĩ rất đơn giản rằng rủi ro địa chính trị đã hạ nhiệt, chiến tranh đã đi qua, nên dầu bị bán xuống là điều bình thường. Nhưng thực ra, đây mới chỉ là phần dễ nhìn nhất của câu chuyện.

Vấn đề nằm ở chỗ giá dầu trên futures giảm không đồng nghĩa với thị trường dầu vật chất đã hết thiếu hụt. Theo EIA, trong tuần kết thúc ngày 1/5/2026, tồn kho dầu thô Mỹ giảm 2,3 triệu thùng xuống còn 457,2 triệu thùng. Tồn kho xăng giảm 2,5 triệu thùng xuống còn 219,8 triệu thùng. Tồn kho distillate, gồm diesel và dầu sưởi, giảm thêm 1,3 triệu thùng và rơi xuống mức thấp nhất từ năm 2005. Như vậy, giá dầu đang giảm vì kỳ vọng hòa bình, nhưng kho dầu, kho xăng và kho diesel vẫn đang bị rút xuống. Đây là điểm không thể bỏ qua.

Có thể hiểu đơn giản là thị trường giấy đang bán tin tốt, còn thị trường hàng thật vẫn chưa được chữa lành. Futures có thể giảm rất nhanh chỉ vì một bản tin đàm phán, một kỳ vọng mở lại Hormuz, hoặc một tín hiệu chính trị từ Washington. Nhưng xăng, diesel, jet fuel và dầu thô vật chất không thể tự nhiên đầy kho chỉ sau một ngày. Đó là lý do vì sao mình không xem cú giảm của dầu là dấu hiệu cú sốc dầu đã kết thúc. Mình xem nó là dấu hiệu bigboy đang bán trước phần định giá chiến tranh, trong khi nguồn cung thật vẫn còn nhiều vấn đề chưa được giải quyết.

Phải chăng thị trường đang quá lạc quan? Có thể là có. Vì nếu cầu dầu thật sự yếu đi, tồn kho phải được bồi lại dễ dàng hơn. Nhưng dữ liệu lại cho thấy tồn kho dầu và nhiên liệu đều giảm. Thậm chí Reuters còn ghi nhận tổng sản phẩm cung ứng, tức một thước đo nhu cầu, giảm xuống 19,48 triệu thùng mỗi ngày, trong khi tồn kho vẫn bị rút xuống. Như vậy, câu chuyện không chỉ là người Mỹ tiêu thụ nhiều hơn. Nó còn có thể đến từ nhu cầu bên ngoài, từ xuất khẩu nhiên liệu, từ đứt gãy vận tải và từ việc các bên mua hàng đang tranh thủ gom nguồn cung khi rủi ro Trung Đông chưa biến mất hoàn toàn.

Đây là chỗ bắt đầu rất đáng nghi ngờ. Nếu chiến tranh sắp hạ nhiệt thật sự, vì sao tồn kho nhiên liệu vẫn bị rút xuống? Nếu nguồn cung sắp ổn định thật sự, vì sao distillate lại rơi xuống vùng thấp nhất từ năm 2005? Nếu thị trường tin hòa bình là chắc chắn, vì sao doanh nghiệp hàng không vẫn phải lo chi phí nhiên liệu, còn các công ty vận tải vẫn chưa thể xem Hormuz là tuyến đường an toàn tuyệt đối? Như vậy, có thể câu chuyện thật không phải là dầu giảm vì mọi thứ đã ổn. Câu chuyện thật là dầu giảm vì bigboy muốn tháo bớt giao dịch chiến tranh trước khi phần còn lại của thị trường kịp hiểu cú sốc vật chất vẫn còn nằm đó.

Điểm táo bạo hơn là trước đó, Reuters từng ghi nhận có một giao dịch đặt cược khoảng 950 triệu USD vào việc giá dầu giảm chỉ vài giờ trước khi lệnh ngừng bắn Mỹ Iran được công bố. Giao dịch này gồm bán khoảng 8.600 lot Brent và dầu thô Mỹ futures theo dữ liệu LSEG. Mình không dùng dữ liệu này để kết luận có ai biết trước thông tin, vì như vậy là đi quá xa so với bằng chứng hiện có. Nhưng dữ liệu này đủ để đặt một câu hỏi rất nặng: có phải một phần dòng tiền lớn đã chuẩn bị cho cú giảm dầu trước khi đám đông kịp phản ứng hay không?

Nhìn sang CFTC, câu chuyện càng rõ hơn. Báo cáo đến ngày 28/4/2026 cho thấy nhóm Managed Money trên WTI vẫn còn long 193.329 hợp đồng và short 112.998 hợp đồng, tức vẫn net long khoảng 80.331 hợp đồng. Nhưng trong một tuần, họ giảm long 7.502 hợp đồng và tăng short 12.054 hợp đồng. Nói dễ hiểu hơn, họ không chỉ chốt bớt vị thế mua dầu, mà còn tăng thêm vị thế bán dầu. Đây không còn là trạng thái đứng yên quan sát. Đây là hành động hạ bớt rủi ro dầu tăng và chuẩn bị cho khả năng dầu bị tái định giá xuống nếu thỏa thuận Mỹ Iran tiến thêm một bước.

Nhưng nếu vậy, có phải nên kết luận dầu sẽ giảm thẳng? Chưa chắc. Đây mới là phần thị trường dễ đánh lừa nhiều người. Bigboy có thể bán WTI vì kỳ vọng Mỹ bớt chịu áp lực năng lượng sau thỏa thuận. Nhưng Brent, diesel, jet fuel, LNG và vận tải biển lại là câu chuyện khác. Chúng liên quan đến châu Âu, châu Á, Hormuz, bảo hiểm hàng hải và dòng năng lượng thay thế. Cho nên dầu thô futures có thể giảm trước, nhưng chi phí nhiên liệu thật trong nền kinh tế chưa chắc giảm ngay. Đây chính là cầu nối để đi sang phần sau: bigboy có thể không còn chỉ mua dầu, mà bắt đầu mua những tài sản hưởng lợi nếu dầu hạ nhiệt và vẫn giữ phòng thủ ở những nơi cú sốc nhiên liệu chưa biến mất.

Tóm lại, dầu giảm không có nghĩa là cú sốc dầu đã kết thúc. Nó chỉ nói rằng thị trường đang bán bớt kỳ vọng chiến tranh. Còn phần quan trọng hơn là tồn kho nhiên liệu vẫn giảm, distillate vẫn ở vùng rất thấp, futures vẫn bị tái cơ cấu vị thế, và những giao dịch rất lớn đã xuất hiện trước các thông tin chính trị quan trọng. Như vậy, thời hậu chiến Iran không mở ra một giai đoạn bình thường ngay lập tức. Nó mở ra một giai đoạn nguy hiểm hơn về mặt phân tích, vì giá trên màn hình đang nói một chuyện, còn dòng hàng thật và dòng tiền lớn lại đang nói một chuyện khác.

Hedge funds đang tháo premium chiến tranh trên WTI

Nếu phần 1 cho thấy dầu giảm chưa chắc là cú sốc dầu đã kết thúc, thì phần 2 mới là nơi nhìn rõ hơn dấu tay của dòng tiền lớn. Vì giá dầu giảm một phiên có thể đến từ tin tức. Nhưng khi nhìn vào CFTC, câu chuyện không còn là một cú phản ứng cảm xúc nữa. Nó cho thấy hedge funds đang thật sự điều chỉnh vị thế.

Theo dữ liệu CFTC đến ngày 28/4/2026, nhóm Managed Money trên WTI đang nắm 193.329 hợp đồng long và 112.998 hợp đồng short. Như vậy, họ vẫn còn net long khoảng 80.331 hợp đồng. Nhìn qua thì có vẻ nhóm đầu cơ lớn vẫn còn đặt cược dầu tăng. Nhưng điểm đáng chú ý không nằm ở con số net long còn lại, mà nằm ở cách họ thay đổi vị thế trong tuần. Họ giảm 7.502 hợp đồng long, đồng thời tăng thêm 12.054 hợp đồng short. Nói dễ hiểu hơn, họ không chỉ chốt lời một phần vị thế mua dầu, mà còn chủ động dựng thêm vị thế bán dầu.

Đây là chi tiết rất quan trọng. Vì nếu hedge funds chỉ giảm long, ta có thể hiểu là họ đang khóa lợi nhuận sau giai đoạn dầu tăng vì chiến tranh Iran. Nhưng khi họ vừa giảm long vừa tăng short, câu chuyện đã chuyển sang một tầng khác. Có thể hiểu đơn giản là họ không còn muốn ôm nguyên vẹn premium chiến tranh trên WTI nữa. Họ bắt đầu đặt cược rằng phần định giá do sợ hãi, do Hormuz, do Iran, do rủi ro nguồn cung có thể bị tháo xuống.

Phải chăng điều này có nghĩa là hedge funds tin chắc dầu sẽ sụp mạnh? Chưa chắc. Nếu tin chắc dầu sẽ giảm một chiều, họ có thể tăng short mạnh hơn và giảm long quyết liệt hơn. Nhưng ở đây, họ vẫn còn net long 80.331 hợp đồng. Như vậy, trạng thái đúng hơn có thể là họ chưa bỏ hoàn toàn kịch bản dầu tăng, nhưng đã không còn muốn trả giá quá cao cho kịch bản chiến tranh kéo dài. Nói cách khác, bigboy đang hạ tỷ trọng dầu tăng, chứ chưa phải quay sang bán dầu một cách tuyệt đối.

Điểm táo bạo nằm ở đây. Thị trường nhỏ lẻ thường nhìn dầu giảm rồi mới nghĩ là rủi ro chiến tranh đã hạ nhiệt. Nhưng hedge funds có vẻ đã làm ngược lại. Họ hạ long và dựng short ngay trong giai đoạn thị trường còn tranh cãi về hậu chiến Iran. Tức là họ không chờ mọi thứ rõ ràng. Họ chuẩn bị trước cho một kịch bản trong đó hòa bình chưa chắc tạo ra nguồn cung mới ngay, nhưng nó có thể đủ để làm premium chiến tranh bị rút khỏi giá WTI.

Như vậy, cú giảm của WTI không nên được hiểu đơn giản là dầu yếu đi vì cung cầu bình thường. Nó có thể là một cuộc tháo dỡ có tính toán. Phần premium do chiến tranh tạo ra đang bị cắt ra khỏi giá. Và khi premium đó bị cắt, những ai mua dầu vì sợ chiến tranh sẽ trở thành nhóm dễ bị kẹt nhất. Đây là kiểu chuyển pha rất nguy hiểm, vì giá dầu có thể giảm trong khi tồn kho nhiên liệu vẫn còn căng thẳng, nghĩa là paper market và physical market không còn đi cùng một nhịp.

Nhưng nếu WTI bị tháo premium, vì sao đây lại liên quan đến các phần sau? Vì WTI là tín hiệu đầu tiên cho thấy bigboy đang bắt đầu phân loại lại rủi ro. Họ có thể bán bớt dầu thô Mỹ, nhưng chưa chắc bán sạch Brent vì Brent vẫn gắn với vận tải quốc tế và Hormuz. Họ có thể rút tiền khỏi giao dịch dầu tăng, nhưng lại đẩy tiền sang cổ phiếu nếu tin lạm phát năng lượng sẽ hạ nhiệt. Họ có thể mua trái phiếu nếu tin cú sốc dầu sẽ không kéo CPI lên quá lâu. Và họ có thể vẫn giữ vàng, JPY hoặc LNG như một lớp phòng thủ nếu hậu chiến Iran chỉ là một giai đoạn tạm lắng.

Tóm lại, dữ liệu CFTC đang nói một điều rất rõ. Hedge funds chưa rời khỏi dầu, nhưng họ đang rút bớt sự tự tin khỏi kịch bản dầu tăng vì chiến tranh. Việc Managed Money giảm 7.502 hợp đồng long và tăng thêm 12.054 hợp đồng short là dấu vết của một quá trình hạ tỷ trọng dầu tăng. Đây không phải là tiếng chuông báo rằng dầu đã hết rủi ro. Đây là tín hiệu rằng bigboy đang tháo phần premium chiến tranh khỏi WTI trước, rồi mới tính tiếp xem dòng tiền nên chạy sang Brent, bond, equity, vàng hay LNG trong giai đoạn hậu chiến Iran.

Nhưng Brent vẫn còn giữ premium vì Hormuz chưa thật sự bình thường

Nếu WTI cho thấy hedge funds đang tháo bớt premium chiến tranh khỏi dầu Mỹ, thì Brent lại kể một câu chuyện khác. Đây là điểm rất quan trọng, vì Brent không chỉ là giá dầu. Brent còn là giá của vận tải quốc tế, bảo hiểm hàng hải, dòng chảy năng lượng sang châu Âu, châu Á và rủi ro tại Hormuz.

Theo dữ liệu CFTC đến ngày 28/4/2026, nhóm Managed Money trên Brent Last Day đang nắm 17.694 hợp đồng long và 3.882 hợp đồng short, tức vẫn net long khoảng 13.812 hợp đồng. Trong tuần đó, họ còn tăng thêm 820 hợp đồng long và tăng 439 hợp đồng short. Như vậy, bigboy có giảm bớt premium chiến tranh ở WTI, nhưng với Brent thì họ chưa vội bán sạch. Đây là một chi tiết rất đáng chú ý.

Phải chăng điều này hơi mâu thuẫn? WTI bị tháo premium, còn Brent vẫn được giữ lại một phần vị thế tăng. Thực ra không mâu thuẫn. WTI phản ánh nhiều hơn câu chuyện dầu Mỹ và kỳ vọng nguồn cung nội địa bớt căng thẳng. Còn Brent phản ánh câu chuyện toàn cầu hơn. Nếu Hormuz chưa thật sự thông suốt, nếu tàu hàng chưa thể đi lại bình thường, nếu phí bảo hiểm chiến tranh vẫn ở mức cao, thì dầu quốc tế vẫn phải giữ một lớp rủi ro địa chính trị trong giá.

Nhìn vào vận tải biển sẽ thấy rõ hơn. AP ghi nhận vẫn có hơn 1.550 tàu và khoảng 22.500 thủy thủ bị kẹt trong vùng Vịnh. Trước chiến tranh Iran, mỗi ngày có khoảng 100 đến 135 tàu đi qua eo biển Hormuz, nhưng sau đó dòng tàu chỉ còn rất hạn chế vì quy trình kiểm tra, rủi ro an ninh và vấn đề trừng phạt. Đây không phải là trạng thái bình thường của thương mại năng lượng. Đây là trạng thái mà dòng hàng vẫn bị nghẽn, dù thị trường tài chính đã bắt đầu định giá hòa bình.

Chưa dừng lại ở đó, chi phí bảo hiểm cũng nói lên một điều rất thật. AP cho biết phí bảo hiểm chiến tranh cho tàu trong khu vực đã tăng từ dưới 1% giá trị hàng hóa lên vùng 3% đến 10% trong thời gian xung đột. Hapag Lloyd cũng nói tình hình Hormuz đang khiến công ty tốn khoảng 60 triệu USD mỗi tuần, chủ yếu vì chi phí nhiên liệu và bảo hiểm tăng mạnh, đồng thời phải tạm dừng một số tuyến hoặc tìm đường thay thế.

Như vậy, câu hỏi quan trọng không phải là Brent có giảm hay không. Câu hỏi đúng hơn là vì sao Brent vẫn còn được giữ premium trong khi WTI đã bị tháo nhanh hơn. Có thể hiểu đơn giản là thị trường đang phân biệt rất rõ giữa dầu Mỹ và dầu quốc tế. Dầu Mỹ có thể phản ứng nhanh hơn với tin đàm phán. Nhưng dầu quốc tế còn bị gắn với tàu hàng, bảo hiểm, tuyến vận tải, LNG, diesel, jet fuel và tâm lý dè chừng của các nhà lọc dầu.

Đây là chỗ rất dễ làm nhà đầu tư nhỏ lẻ hiểu sai. Họ thấy dầu giảm rồi nghĩ rủi ro đã kết thúc. Nhưng bigboy có vẻ đang nghĩ khác. Họ có thể bán bớt WTI vì kỳ vọng chiến tranh hạ nhiệt, nhưng vẫn giữ một phần Brent vì Hormuz chưa có bằng chứng đủ mạnh rằng mọi thứ đã quay lại ổn định. Thậm chí chuyên gia được AP trích dẫn còn nói rằng thị trường năng lượng khó quay nhanh về giả định trước khủng hoảng nếu chưa có bằng chứng rõ ràng rằng gián đoạn tại Hormuz không tái leo thang.

Phải chăng bigboy đang chuẩn bị cho một kịch bản rất khó chịu hơn? Có thể là như vậy. Kịch bản đó không phải chiến tranh bùng nổ trở lại ngay, cũng không phải hòa bình hoàn toàn. Kịch bản đó là Hormuz mở lại từng phần, nhưng doanh nghiệp vận tải, hãng bảo hiểm, nhà lọc dầu và bên mua năng lượng vẫn chưa dám hoạt động như cũ. Nếu vậy, dầu futures có thể giảm vì tin tốt, nhưng chi phí vận chuyển, chi phí bảo hiểm và chi phí nhiên liệu vật chất vẫn còn đứng ở mức khó chịu.

Tóm lại, WTI có thể bị bán nhanh hơn vì thị trường đang tháo premium chiến tranh khỏi dầu Mỹ. Nhưng Brent vẫn còn lớp premium riêng vì dầu quốc tế chưa thoát khỏi rủi ro Hormuz. Đây là cầu nối rất quan trọng để sang phần sau. Vì khi bigboy thấy WTI có thể bị bán xuống, còn Brent vẫn giữ rủi ro địa chính trị, họ sẽ không chỉ giao dịch dầu nữa. Họ sẽ bắt đầu xoay sang cổ phiếu, trái phiếu, vàng, JPY, LNG và nhóm tài sản hưởng lợi nếu cú sốc năng lượng hạ nhiệt từng phần.

Bigboy đã mua cổ phiếu trước khi đám đông tin vào hòa bình

Nếu phần 3 cho thấy bigboy vẫn giữ một lớp phòng thủ ở Brent, thì phần 4 lại cho thấy một mặt khác. Trong khi nhiều người còn đang chờ tin hòa bình rõ ràng hơn, hedge funds đã bắt đầu mua cổ phiếu trước. Đây là kiểu hành động rất đáng chú ý, vì dòng tiền lớn thường không chờ mọi thứ được xác nhận đầy đủ rồi mới nhập cuộc.

Theo dữ liệu Goldman Sachs được Reuters ghi nhận, trong 5 phiên giao dịch trước đó, systematic hedge funds đã mua khoảng 86 tỷ USD cổ phiếu khi kỳ vọng hòa bình Iran tăng lên. Đây không phải là con số nhỏ. Nó cho thấy dòng tiền thuật toán và dòng tiền theo xu hướng đã bắt đầu nâng exposure cổ phiếu trước khi câu chuyện hòa bình được định giá đầy đủ vào thị trường.

Đến tháng 4/2026, kết quả thể hiện rất rõ. Reuters cho biết một số hedge funds đã hưởng lợi từ các vị thế bullish được đặt ngay trước thông báo ngừng bắn Mỹ Iran ngày 8/4. Nhóm stock picking hedge funds đạt lợi nhuận hơn 9% trong tháng 4, mức tốt nhất kể từ khi Goldman bắt đầu theo dõi vào năm 2016. Nhóm tech focused funds còn đạt gần 19% trong tháng 4. Cùng thời điểm đó, S&P 500 tăng hơn 10%, STOXX 600 của châu Âu tăng gần 5%, còn USD giảm gần 2% so với rổ tiền tệ. Vậy họ gom loại nào?

Đầu tiên là cổ phiếu toàn cầu theo chỉ số rộng. Đây là dòng tiền của systematic funds và CTAs. Họ không nhất thiết chọn từng mã cổ phiếu cụ thể, mà tăng exposure vào thị trường equity nói chung. Goldman ghi nhận các quỹ này mua cổ phiếu với tốc độ rất mạnh, chủ yếu để đi theo xu hướng tăng của thị trường sau khi nỗi sợ chiến tranh bắt đầu dịu xuống.

Thứ hai là cổ phiếu ở châu Âu và thị trường mới nổi châu Á. Đây là điểm rất hay. Reuters dẫn Goldman cho biết cổ phiếu được mua trên phạm vi toàn cầu, nhưng dẫn đầu theo giá trị USD là châu Âu và emerging markets ở châu Á. Như vậy, dòng tiền không chỉ quay lại Mỹ. Nó còn chạy sang những khu vực có thể hưởng lợi nếu dầu hạ nhiệt, USD yếu đi và rủi ro Trung Đông được tháo bớt.

Thứ ba là cổ phiếu tăng trưởng và nhóm công nghệ, nhưng phải hiểu cho đúng. Ngày 13/4, Goldman ghi nhận hedge funds vẫn còn bán mạnh tech stocks, thậm chí là mức bán tech lớn nhất trong 5 năm, trong đó software chiếm khoảng 60% lượng bán. Nhưng đến tháng 4, nhóm tech-focused stock pickers lại đạt lợi nhuận gần 19%, mức rất mạnh. Điều này cho thấy dòng tiền không mua công nghệ một cách đại trà. Họ có thể đang bán những mã bị định giá cao hoặc yếu về dòng tiền, đồng thời giữ hoặc mua lại những mã công nghệ có động lượng tốt hơn sau khi thị trường hồi phục.

Thứ tư là single stocks và relative value trades. PivotalPath cho biết các quỹ multi-strategy phản ứng nhanh đã phục hồi tốt sau tháng 3 bằng cách xây lại vị thế tập trung vào từng cổ phiếu riêng lẻ và các giao dịch relative value. Reuters nêu tên một số quỹ multi-strategy lớn như Citadel, Schonfeld Strategic Advisors và ExodusPoint đều kết thúc tháng 4 với kết quả tích cực, dù các quỹ này không bình luận về kết quả cụ thể.

Screenshot 2026 05 07 091119

Nhìn sang CFTC cũng thấy một lớp dữ liệu đáng chú ý hơn. Trên E-mini S&P 500, nhóm Leveraged Funds vẫn còn long 120.508 hợp đồng và short 527.998 hợp đồng, tức vẫn net short rất lớn khoảng 407.490 hợp đồng. Nhưng trong tuần đến ngày 28/4/2026, họ đã giảm short 9.156 hợp đồng, trong khi long chỉ giảm 4.325 hợp đồng. Như vậy, trạng thái bearish trên S&P 500 đã được giảm bớt. Đây không phải là họ all in mua chỉ số, nhưng là dấu hiệu họ đang bớt phòng thủ.

Screenshot 2026 05 07 091333

Với Nasdaq Mini, tín hiệu còn rõ hơn một chút. Leveraged Funds long 45.417 hợp đồng, short 81.367 hợp đồng, tức vẫn net short khoảng 35.950 hợp đồng. Nhưng trong tuần, họ tăng long 1.569 hợp đồng và giảm short 1.481 hợp đồng. Nói dễ hiểu hơn, họ vừa mua thêm, vừa đóng bớt vị thế bán. Đây là kiểu thay đổi vị thế rất phù hợp với câu chuyện cổ phiếu tăng trưởng được mua lại khi dầu hạ nhiệt và rủi ro chiến tranh giảm xuống.

Đây là dữ liệu rất mạnh. Vì nó nói rằng bigboy không chỉ ngồi chờ chiến tranh kết thúc. Họ đã chuẩn bị trước cho kịch bản thị trường tháo bớt rủi ro địa chính trị. Nói dễ hiểu hơn, khi đám đông còn nhìn vào Iran, Hormuz và giá dầu, một phần tiền lớn đã nhìn sang equity. Họ hiểu rằng nếu dầu giảm, lạm phát kỳ vọng có thể dịu lại, biên lợi nhuận doanh nghiệp có thể bớt áp lực, trái phiếu có thể được đỡ, và cổ phiếu tăng trưởng có thể được mua trở lại.

Phải chăng đây là một cú risk on bình thường? Có thể không đơn giản như vậy. Nếu chỉ là risk on bình thường, dòng tiền sẽ mua rất rộng và giữ nguyên trạng thái hưng phấn. Nhưng Reuters cũng ghi nhận đến cuối tháng, hedge funds phần lớn đã bán bớt cổ phiếu để đưa danh mục về trạng thái không quá long cũng không quá short. Như vậy, họ không mua vì yêu thị trường một cách mù quáng. Họ mua vì thấy có một khoảng định giá bị lệch giữa nỗi sợ chiến tranh và khả năng giảm leo thang. Sau khi thị trường chạy lên, họ lại giảm bớt exposure để khóa thành quả và giữ danh mục cân bằng hơn.

Đây mới là phần đáng suy nghĩ. Bigboy có thể đã làm ba việc cùng lúc. Một là tháo premium chiến tranh ở WTI. Hai là giữ một phần premium ở Brent vì Hormuz chưa bình thường. Ba là mua cổ phiếu trước khi thị trường nhỏ lẻ dám tin vào hòa bình. Nếu nhìn rời rạc thì mỗi hành động có vẻ bình thường. Nhưng nếu nối lại với nhau, nó thành một chiến lược rất rõ: giảm bớt tài sản hưởng lợi từ chiến tranh trực tiếp, giữ lại tài sản phòng thủ trước rủi ro vận tải, và mua tài sản hưởng lợi nếu cú sốc năng lượng bắt đầu hạ nhiệt.

Phải chăng họ đang đặt cược vào một thế giới sau Iran, nơi chiến tranh không còn là chủ đề chính, nhưng hậu quả của chiến tranh vẫn còn nằm trong chi phí vận tải, chi phí nhiên liệu và thanh khoản USD? Có thể là như vậy. Vì nếu dầu hạ nhiệt vừa đủ, cổ phiếu sẽ được hỗ trợ. Nếu Hormuz vẫn chưa thông suốt, Brent và LNG vẫn còn premium. Nếu lạm phát năng lượng giảm bớt, trái phiếu có thể được mua vào. Và nếu USD không còn được gom như nơi trú ẩn duy nhất, dòng tiền có thể quay lại các tài sản rủi ro có chọn lọc.

Tóm lại, phần quan trọng không phải là hedge funds mua cổ phiếu sau tin tốt. Phần quan trọng là họ mua trước khi tin tốt được thị trường tin hoàn toàn. Đây là dấu hiệu cho thấy dòng tiền lớn không giao dịch theo cảm xúc sau sự kiện, mà chuẩn bị trước cho sự thay đổi của định giá. Họ không đợi hòa bình được tuyên bố rõ ràng. Họ mua khi thị trường vẫn còn hoài nghi, rồi giảm bớt exposure khi đám đông bắt đầu đuổi theo.

Còn tiếp….